18 6 / 2013
Hình như mình đã mất đi sự nhạy cảm với những điều bé nhỏ nhất…
Lâu ko còn viết nhật ký kể lể lo âu, lâu ko còn những post sướt mướt ở Tumblr, về mãi một việc, về mãi một người, chỉ toàn những điều mỉa mai, những cái tên, lởn vởn.. Ko dưới hàng chục lần mình đang làm gì đó và tự hỏi, mình là ai, đang đi đâu, đang làm gì, tại sao ko còn thấy yêu bản thân nữa?…
Đi về đâu để tìm lại thấy những thứ giản dị ngày xưa mình vẫn tìm kiếm nhỉ? Chỉ như là cảm giác lười biếng tích cực, tỉnh dậy một sáng nào đó, thấy nắng xiên cửa sổ, bàn chân duỗi và lòng bình yên… Cảm giác ra ngoài đường và thấy điều gì cũng tươi đẹp, xe cộ ko còn đông đúc, đường thật rộng, hàng cây thật mát, gió thật nhẹ nhàng… Và có một người ngồi trước, tấm lưng quen thuộc, mùi hương quen thuộc…để dựa vào.
Giờ đây mỗi ngày tỉnh dậy của mình là “Chết mẹ, lại lỡ mất rồi…”. Sống vội quá.
(Source: winterkristall)
Permalink 240 notes
16 6 / 2013
"
Chúng ta đang sống với cái nghề “bạc” số 1 ! lập trình
Hãy hiểu cho chúng tôi,coder,hacker,designer,tester … hay dân IT nói chung
Chúng tôi không phải dị nhân,cũng không phải là người ngoài hành tinh chỉ bởi vì công việc chúng tôi đang làm phải chịu áp lực quá lớn
Làm việc với một ma trận code mà những người bình thường ghé qua đã cảm thấy sởn gai ốc thật không đơn giản chút nàoIT học đã khó rồi còn khắt khe,không giỏi => loại thải,đây là điều không ai muốn vì vậy tất cả đều cố gắng
Đối với dân IT,làm việc 10~12h /1 ngày không phải là thử thách,thậm chí làm việc 1-2 ngày liên tiếp không ngừng nghỉ đó là chuyện khá bình thường mà ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua
Áp lực dồn nén gây cảm giác mệt mỏi và ức chế,thuốc lá và cafe cũng chỉ làm giảm được một phần trong đóTuy nhiên tất cả chúng tôi,những người sinh nghề tử nghiệp với nó đều tự hào vì chúng tôi là một coder,hacker,designer …
"
Im programmer,I haver no life
Permalink 11 notes
12 6 / 2013
Hạnh phúc chính là tìm được một người mà mình có thể ra sức vì người đó mà giảm cân, nhưng người đó chỉ vỗ đầu mình mỉm cười và nói : “Em ăn nhiều một chút đừng để bị đói”
(via yellow-salla)
Permalink 86 notes
11 6 / 2013
"Cho dù cuộc sống này thay đổi thế nào đi chăng nữa, thì vẫn sẽ có những điều nằm ở trong góc con tim … mãi mãi không bao giờ đổi thay…Như là là ký ức về một nụ cười, của một người nào đó…"
(via sickenoughtodie)
Permalink 55 notes
11 6 / 2013
"Mình mong tumblr. có tính năng download hết nhật kí, để khi mình chết mọi người sẽ biết mình đã sống 1 cuộc đời đầy dối trá như thế nào.. ^^"
(Source: charliehanoi, via sickenoughtodie)
Permalink 100 notes
07 6 / 2013
“Càng rảnh rỗi, con người ta càng cô đơn… Và càng nhớ một người nhiều hơn…”
W Cổ Tự
(via nhoxpooh)
Permalink 86 notes
04 6 / 2013
” Ở bên nhau một năm, hai năm, ba năm, bốn năm… Nắm tay nhau đi qua không biết bao xuân hạ thu đông, trải qua vô số hỉ nộ ái ố, vượt qua bao tiểu nạn đại nạn.
Cuối cùng người anh nắm tay đi qua thảm đỏ, lại không phải là em. Mà người đàn ông đứng bên cạnh em, cũng không phải là anh..”
_Nhiều năm sau anh có còn nhớ một cô gái đã từng rất cố gắng quý trọng anh không? | Trương Tiểu Nhàn
(via october-kiss)
Permalink 66 notes
04 6 / 2013
"Anh hay bảo đừng nghĩ chuyện xa xăm
Người ta vẫn lạc nhau ngay khi tay trong tay nắm
Bởi vì là thế gian này vạn dặm
Quá rộng dài nên dễ lướt qua nhau…"
(Source: pluppham, via july-31st-leo)
Permalink 109 notes
31 5 / 2013
Nào ai sẽ yêu ai suốt đời
Câu chuyện hôm nay ngày mai thành mây khói
Bao mê dại, khóc cười cũng lụi tàn theo đất
Lẽ nào cỏ dại hồi sinh?
Nhưng nó lại hồi sinh - tình yêu hoang dại ấy
Dù những cơn mưa đã khác bóng, khác hình
Những ngọn cỏ héo rũ sau mỗi lần thất bại
Trên bờ môi lại hằn dấu ấn khóc - cười
Chẳng có gì là vĩnh viễn trên đời
Tình yêu đi qua - Tình yêu lại đến
Đời vô thường - Đam mê ơi, ngươi tìm gì đó?
Ngoài trời thêm xác lá rơi….
- Chẳng có gì vĩnh viễn | Đặng Thị Thanh Hương.Tình yêu đi qua - tình yêu sẽ đến
(via pygenki)
Permalink 102 notes